bài mới trên trang chủ

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Khi nhà phân phối không có khả năng đầu tư cho công việc


Khi nhà phân phối không có khả năng đầu tư cho công việc

Một nhà phân phối than thở rằng tôi không có tiền để mua sản phẩm (đi gặp khách hàng thường xuyên, mua tài liệu hỗ trợ công việc, …) Sau đây là một đoạn đối thoại của anh ta và người bảo trợ:
Khi NPP không có tiền đầu tự vào công việc kinh doanh, làm gì đây?
NPP không có tiền đầu tự vào công việc kinh doanh, phải làm gì đây?  lukelimblog.com
Người bảo trợ: Bạn nên đầu tư ít nhất 1 triệu/tháng  (250 nghìn/tuần) cho công việc này. Số tiền đó dành cho việc mua sản phẩm cảm nhận, tài liệu hỗ trợ công việc, các chương trình khuyến mãi cho khách hàng và chi phí tiếp xúc khách hàng. Bạn có sẵn sàng chứ?
Nhà phân phối: Không, tôi chẳng có tiền để chi trả cho những thứ ấy đâu. Tiền nhà, tiền ăn, tiền xăng cộ thôi là đã nhẵn túi rồi. Có cách nào làm mà không cần phải bỏ vốn ra trước không?
Người bảo trợ: Kinh doanh thường không thể không có đầu tư được. Hiện nay bạn đang đi làm (làm thêm) và có một nguồn thu nhập tương đối ổn định phải không? Và hình như bạn đang chẳng dành dụm được gì sau mỗi tháng?
Nhà phân phối: Vâng, tôi kiếm được khoảng 4 triệu/tháng (đi làm thêm được khoảng 1 triệu rưỡi, ba mẹ cho khoảng 2 triệu nữa), nhưng mà đủ thứ chi phí phải lo hết. Giá mà tôi kiếm thêm được một ít tiền nữa, tôi sẽ đầu tư vào công việc kinh doanh này. Thật đấy.
Người bảo trợ: Mỗi tháng bạn tốn nhiều tiền cho internet/truyền hình cáp chứ?
Nhà phân phối: Cũng nhiều. Down phim, down nhạc cho nó bắt kịp thời đại chứ. Rồi còn chơi game online nữa. Tôi đang nuôi mấy con chiến lắm, mấy năm trời rồi, không bỏ được.
Người bảo trợ: Bạn cũng mới đổi điện thoại mới thì phải?
Nhà phân phối: Đúng rồi. Thời nay xài điện thoại cùi làm sao mà đi làm ăn. Con này mình dùng tạm thôi, ít nữa có tiền lại phải đổi con iPhone5 mới được. Bạn bè mình ai cũng có cả.
Người bảo trợ: Bạn có hay tự nấu cơm không?
Nhà phân phối: Có, nhưng thỉnh thoảng cũng đi ăn hàng. Mỗi tuần khoảng 2-3 lần gì đó. Khi thì đi với mấy người bạn thân cho vui. Lúc thì do thèm quá nên tự thưởng cho mình. Anh biết đó, làm việc cực nhọc phải biết tận hưởng chứ/
Người bảo trợ: Bạn có hút thuốc (đi nhậu) không?
Nhà phân phối: Có chứ. Tôi hút quen rồi, ngày cũng nửa gói. Tốn tiền thật, nhưng khó mà bỏ lắm. Còn đi nhậu thỉnh thoảng cho quên sầu thôi mà. Một tháng 1-2 lần đâu có bao nhiêu tiền.
Người bảo trợ: Còn cuối tuần thì sao, bạn có thử kiếm thêm một công việc bán thời gian nữa để có thêm chi phí cho công việc kinh doanh của mình chưa?
Nhà phân phối: Cuối tuần thì tôi rảnh. Nhưng tôi còn việc nhà và phải nghỉ ngơi nữa chứ. Đã làm việc (đi học) vất vả cả tuần rồi còn gì. Chỉ có cuối tuần tôi mới có thời gian xem phim/đi đá banh/đi nhậu với bạn bè mà thôi. Mà đừng kêu tôi bỏ thú vui ấy đi nhé. Chỉ có vài ba tiếng mỗi tuần thôi đấy.
Người bảo trợ: Vậy bạn có kế hoạch gì để có thể đầu tư khoảng 250 nghìn đồng một tuần cho công việc kinh doanh của mình?
Nhà phân phối: Thì đây là điều tôi muốn hỏi anh đây. Anh phải chỉ cho tôi cách nào hiệu quả một chút để làm cho hệ thống phát triển và có thu nhập đi chứ. Những cách tôi được đào tạo trước giờ chả có tí hiệu quả nào. Tất cả là trách nhiệm của anh. Anh là bảo trợ của tôi mà.
Thay vì bế tắc, chỉ trích hay có một phản tiêu cực nào đấy, hãy thử suy nghĩ về hai câu hỏi sau đây:
  1. Khi có một người tuyến dưới như vậy, chúng ta nên làm gì? (Gợi ý: Một giải pháp có thể được tìm thấy trong bài viết Khi khách hàng làm biếng)
  2. Chúng ta có bao giờ than thở với người bảo trợ về ít nhất một trong những vấn đề trên đây không? Nếu có, hãy đọc bài viết về những điều bạn có thể đánh mất sau đây và tự trả lời xem điều chúng ta cần làm bây giờ là gì?
À, chính câu trả lời của bạn chứ không phải người bảo trợ sẽ quyết định sự thành công của bạn. Nghiêm túc đấy nhé.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét